Việt Văn Mới
Việt Văn Mới
      






NGƯỜI ÔM MẶT KHÓC

 
CHUỘT

Tôi thức dậy bởi không khí độc trong nhà
Con chuột lớn nằm chết cạnh thùng giấy
Da thịt rữa nát
Tôi bỏ chạy ra sân
Hình ảnh nó lớn dần trong óc tôi
Buồn nôn trào ra miệng lưỡi
Tim phổi tôi có lẽ đầy khuẩn trùng
Tôi sợ hãi bỏ ra phố
Một người đàn bà đang bới thùng rác
Những con chó đói chạy quanh
Chiếc xe rác vừa đi qua
Tôi đưa tay ôm ngực
Tim phổi tôi như không còn hơi thở
Miệng lưỡi tôi muốn trào ra những dòng máu
Những dòng máu đầy khuẩn trùng.

LỄ NGHI BUỔI SÁNG

Tôi trở dậy lúc bảy giờ
Người bạn nằm trên giường buồn đọc tên tôi
Tôi chưa bao giờ đáp lời
Tôi chưa bao giờ nói một tiếng nào buổi sáng
Người bạn đọc tên tôi lần thứ hai
Khuôn mặt buổi sáng còn hằn nét suy tư đêm qua
Tôi nhìn tôi trong gương và bất mãn
Tôi muốn làm một cuộc cách mạng phá tan trầm lặng
Cho buổi sáng ồn ào tiếng nói
dù giữa hai người
dù tôi nói với tôi
dù tôi gào thét giữa cuộc đời
Tôi uống thuốc trừ lao và một ly nước lã
Buổi sáng không bánh mì cà phê

Tôi tới tòa soạn đi qua bàn một thi sĩ
Không nghĩ gì về hắn
Ký giả ngồi bên già nua chuyên viết xã hội
Tôi đợi chờ những khuôn chữ xếp thành tiếng nói.

(Trong tập: Người ôm mặt khóc, 1963)



VVM.17.10.2025.

| UNIVERSELLE LITERATUR | UNIVERSAL LITERATURE | LITERATURA UNIVERSAL | LETTERATURA UNIVERSALE | УНИВЕРСАЛЬНАЯ ЛИТЕРАТУРА |
. vietart@gmail.com - vietvanmoinewvietart007@gmail.com .