Sẽ có một ngày
không như hôm nay
trời không muốn nắng
đêm giữa ban mai! *
Sẽ có một ngày
bình minh chim hót
trong lồng đắm say
lời ru mật ngọt!
Sẽ có một ngày
mặt trời thức dậy
sau chuỗi đêm dài
nhận chân phải trái!
Sẽ có một ngày
chúng mình gặp lại
siết chặt nắm tay
chẳng hề nghi ngại!
Sẽ có một ngày
người Nam kẻ Bắc
xây lại đền đài
bao năm đổ nát!
Sẽ có một ngày
vườn hoa phía trước
tràn ngập nắng mai
triệu người dấn bước!
Sẽ có một ngày
nhà ta sum hợp
quên mùi dắng cay
không ai thắng cuộc!
SAIGON XƯA MÀ CHƯA CŨ
Sài Gòn xanh trong chiều ký ức
Tiếng rao khuya lảnh lót góc trời Nam
Dạ xót xa mấy nghìn đêm thao thức
Đời phiêu linh đá sỏi cũng thăng trầm
Sài Gòn với tôi bao năm thinh lặng
Bên những cung đường hẻm hóc thân quen
Sài Gòn trong tôi nghìn năm ánh sáng
Thoáng qua hồn nỗi nhớ không tên
Sài Gòn với tôi xưa mà chưa cũ
Góc kinh thành ngày ấy vẫn xôn xao
Dinh thự nguy nga thay tên khác chủ
Người Sài Gòn tứ xứ cũng nao nao !
Sài Gòn với tôi xưa nay vẫn vậy
Bến Bạch Đằng, cờ Thủ Ngữ không cao
Mà duyên dáng nên thơ từ dạo ấy
Trải bao mùa mưa nắng vẫn thanh tao !
Ba trăm năm Sài Gòn tôi vẫn vậy
Hòn Ngọc Viễn Đông tên gọi ngàn đời
Vẫn ngạo nghễ trên tầm cao thế kỷ
Vẫn kiêu sa sừng sững một góc trời !
Hãy còn đây và, tôi vẫn ở đây
Dốc tình xa ngoài vòng thế sự
Sáu mươi năm chén đắng đời chua cay
Sài Gon trong tôi nặng từng con chữ
Hành trình bút mực nuốt mấy dặm dài .
Sài Gòn với anh chưa quen mà, không lạ
Vẫn bao dung độ lượng kẻ lạc loài
Sài Gòn với tôi mấy tầng dâu bể
Vẫn thuỷ chung, càng yêu đắm say !