Ngâu sang mưa gió dầm dề
Em còn đợi cửa bên lề giấc mơ
Bên này thao thức ngu ngơ
(Chắc là em hẹn bên bờ Sông Ngân)
Biết là trăng gió phù vân
Mà sao thơ cứ nợ nần bể dâu
Mây hồng, mây trắng về đâu
Cho ta gửi gió đôi câu tâm tình
Em như sương khói vô hình
Mà sông tim sóng thập thình vỗ yêu
Mơ hồ thương nhớ bao nhiêu
Mộng hoang chắp cánh phiêu diêu… tìm người
NGHIỆT OAN
Ngỡ là tình đẹp lung linh
Sương mơ trên ngọn bình minh vội tàn
Bên nhau mấy khắc nồng nàn
Mà đời dâu bể vô vàn... lo âu
Hẹn rằng chung thủy trước sau
Mất nhau vạn thuở còn đau đến giờ
Nương dâu bãi biển ai ngờ
Sông Ngân nước mắt đôi bờ tương tư
Lệ buồn muôn thuở còn dư
Chân trời góc bể nào như ở gần
Thủy chung nước mắt trong ngần
Muôn năm mây Sở mây Tần lạc nhau
Chung tình ôm trọn nỗi đau
Đông tàn trầu héo, buồng cau để già
Gió mưa phiêu bạt hải hà
Nhân sinh trong cõi ta bà… dối gian
Cuộc người đằng đẵng lo toan
Chuyện tình Ngưu - Chức nghiệt oan muôn đời
VU VƠ
Chợt lòng găp bóng người dưng
Đã bao đêm dặn xin đừng nhớ nhau
Mấy ngày sườn sượt mưa ngâu
Thương người vời vợi canh thâu gọi thầm
Cung thương thánh thót độc cầm
Đắng cay gieo khúc thăng trầm lệ yêu
Âm thầm thương nhớ bao nhiêu
Giấu tình vào cõi hoang liêu… chập chờn
Hình như người ấy giận hờn
Mà sao tim óc cứ chờn vờn mơ
Giấu tình vào giữa câu thơ
Gửi theo mây gió vu vơ… lời buồn
NGÂU BỐN MÙA
Biển mênh mông là thế
Sóng tương tư bạc đầu
Núi si tình ngái ngủ
Bóng xưa giờ ở đâu?
Kim chìm đáy biển sâu
Sóng bạc đầu nuối tiếc
Em làm sao biết được
Thơ trắng màu hoa lau
Từ khi mình mất nhau
Ngâu bốn mùa lã chã
Mưa réo gào tầm tã
Đáy lòng như mọc gai
Bóng yêu giờ phôi phai
Tình cũ còn đau mãi
Giấc mơ buồn hoang hoải
Cuốc kêu dài đêm thâu
TRẮNG TRỜI
Bến đò xưa một buổi trưa
Tiễn người lên tỉnh trời mưa não nề
Đã lâu người chẳng thấy về
Bao năm bến cũ dầm dề mưa rơi
Sông tình con nước đầy vơi
Nhớ thương còn đựng chặt cơi đựng trầu
Tương giang nước mắt đục ngầu
Cô đơn đá góa bên cầu tương tư
Ái tình mây gió thực hư
Lục bình tím dại đã từ thương đau
Ham giàu ai đánh mất nhau
Người sang phố thị mưa ngâu… trắng trời
BUỒN CONG
Nỗi buồn ai vít mà cong
Ngưu Lang nhớ vợ cứ mong ngâu về
Thu sang mưa gió dầm dề
Em sang xứ khác ước thề mang theo
Tủi thân cho phận thơ nghèo
Đũa tre quê kệch mơ trèo mâm son
Gà gại ổ, cải ngồng non
Em xinh đẹp để héo hon ta thầm
Tương tư tấu khúc độc cầm
Nỉ non chua xót thâm trầm tiếng mơ
BONG BÓNG
Si tình nốc cạn cơn say
Tình không men rượu mà cay trong lòng
Ngoài sân bong bóng vẽ vòng
Em ra phố thị lấy chồng hồi xưa
Mấy mùa nắng hạn không mưa
Hạ tàn đợi mãi vẫn chưa ngâu về
Qua sông đánh mất câu thề
Phố bên em nắng... dầm dề bên đây
Trời trồng ngơ ngác bóng cây
Tình như sương khói theo mây… cuối trời