Việt Văn Mới
Việt Văn Mới
      




TA VỀ

Ta về tìm một bờ vai
Bỏ nghiêng ngửa lại cho ngày đẩy đưa
Bỏ sân si với lọc lừa
Ngồi nghe tịnh lạc chuông chùa xa đưa

Ta về lại nhánh sông xưa
Ngân vang câu hát khi chưa biết buồn
Thả lòng theo sóng triều vươn
Bỏ buông thế sự mị thường đục trong

Ta về như nước lớn ròng
Bỏ bao nông cạn khơi dòng ra khơi
Bỏ bao dông bão một thời
Khi hay sợi tóc trắng đời phù hư

Ta về lại với chân như
Gởi tâm tư với thiên thu nụ cười
Vươn vai hít thở khí trời 
Bỏ buông cát bụi cho đời hư không

SỢI KHÓI ĐỐT ĐỒNG

Khói đồng lan tỏa bên chiều vắng
Dĩ vãng hiện về trong khoảng không
Xứ lạ em về anh mất bóng
Bên anh đồng vắng trắng mưa lòng

Nỗi nhớ hòa cùng chùm khói trắng
Cái mùi rơm rạ ấm tình quê
Chiều đong vạt nắng chia bờ bãi
Khói lựng chân mây dựng lối về

Mười năm đồng vẫn xanh màu lá
Lòng nắng vàng mơ hạt lúa xuân
Anh vẫn âm thầm gom lấy nhớ
Ủ lòng dông bão lúc sang đông

Cái mùi khói ám mang hương rạ
Thành một chuyện tình ký ức xưa 
Em như sợi khói mang tình đất
Bỏ lại tàn tro ủ lấy mùa



VVM.28.8.2025.

| UNIVERSELLE LITERATUR | UNIVERSAL LITERATURE | LITERATURA UNIVERSAL | LETTERATURA UNIVERSALE | УНИВЕРСАЛЬНАЯ ЛИТЕРАТУРА |
. newvietart@gmail.com - vietvanmoinewvietart007@gmail.com .