Qua rồi đêm Đại Lễ... Ngày êm ả lại rồi... Vẫn chưa có mặt
trời dù đã tám giờ sáng...
Ai cũng muốn ngủ nán... Chim không có gì ăn, có đậu xuống trên sân và đã bay đi hết...
Long Weekend dài thiệt! Ngày Chúa Nhật dài thêm! Nhà Thờ vẫn không quên rung rung hồi chuông sáng...
Sương mù tan từng tảng, có màu khói trong sương - xác pháo bông trên đường trở mình như hoa nở...
Lát nữa rồi, thành phố lại sạch như hôm qua! Lát nữa rồi, người ta lại xun xoe Chúa Nhật...
Mùa Hè, Cali nhất... vì không có mưa! Nhưng mà cái hanh khô làm người ta khó chịu...
Thì... cũng tại ai biểu sống chọn đây ở đời? Trách khéo đi rồi cười... nổi điên... Cảnh Sát bắt!
Chuyện gì cũng sự thật. Chuyện gì cũng qua đi. Tất cả... đều "mọi khi"... và xoa tay: kệ nó!
*
Đường, có người đi bộ, đi đôi hay một mình: Cây dọc
phố vẫn xanh. Người ta tập thể dục!
Thương ghê những lời chúc: "Vui, khỏe hơn hôm qua!" Thương ghê những người già đi như bé lẩm đẩm...
Hoa công viên lấm chấm nụ hoa như nụ hôn... Ai chắc có hoảng hồn... thơ-hồn-nhiên-dễ-ghét!
Ai biểu chớ ai biết bắt người ta nhớ thương...
THƠ TÔI NHƯ THẾ ĐÓ
CHẲNG AI CẦM LÊN HÔN
Chim vô tư? Tôi tin là không có! Ngay cả loài chim nhỏ, chúng sống đều có đôi, bầy, đàn chim, hót thật vui / thường là những ban sáng hay trước ngày hoàng hôn...
Có khi chim cũng buồn. Thật buồn, nếu có con lẻ bạn: nó im lìm dưới nắng, không bay cả khi mưa... Nó kêu nhỏ mà thưa. Nó cứ nhìn gì đó... chắc không phải thảm cỏ cũng chắc không là lùm cây...
Chắc chỉ tôi, không ai, buồn nhìn chim... tỉ mỉ? Rồi... thốt những gì lí nhí, viết vài hàng câu thơ! Tôi sống như trong mơ! Tôi chết, sao, không biết! Ba tiếng Chào Vĩnh Biệt, chim không nói, tôi im!
*
Xuân Diệu đã buồn tênh, có một chiều cao vút! Xuân Điệu chắc lau mắt thốt não nùng chiêm bao: "Chiều nay giời nhẹ lên cao, tôi buồn đếch hiểu vì sao tôi buồn!". Xuân Diệu không Quê Hương! Xuân Diệu đi giết người, coi đấu tố làm vui... và thở dài não nuột!
Nước ta từ Bắc Thuộc rồi Tây Thuộc... rồi Cộng Thuộc, dân vẫn không... thuộc bài. Tôi đây - nói chi ai! Vũ Hoàng Chương khóc ngất: "Lũ chúng ta lạc loài dăm bảy đứa, bị Quê Hương ruồng bỏ, Giống Nòi khinh!".
Tôi hết bạn, còn chim, còn chút vườn mấy góc... Có khi buồn, muốn khóc. Buồn! Biết buồn vì sao bởi Trần Huyền Trân thì thào: "Xa nhau gió ít lạnh nhiều, lửa khuya tàn chậm mưa chiều đổ nhanh!".
Quanh quanh tôi, bên tôi, buồn ơi thành phố nhỏ! Thơ tôi như thế đó, chẳng ai cầm lên hôn!
GIỮA LÒNG ĐƯỜNG
GIỮA LÒNG THƠ
Ở Biên Hòa có núi Chứa Chan. Núi không cao lắm, chỉ ngang bằng / những cây cổ thụ cao, cao nhất, không vượt xa hơn ánh mắt nàng...
Tôi đóng quân gần Xuân Lộc lắm, nơi không có núi chỉ đồi thôi, nhấp nhô mây lượn theo đường gió / thơm chứa chan / thương quá một người...
Người đó là người tôi-mới-nói / bài thơ này ở khổ đầu tiên... nhắc về ngọn núi không hề cũ / mà mới hoài sau mấy tỉ năm...
Mà mới tình hoài nhân với nghĩa, với cô giáo dạy học trò quê - dù cô thành thị yêu thành phố, yêu núi sông từng mỗi bước đi...
Tôi gặp người không hẹn chẳng mong... một hôm tôi với lính băng rừng / ngang qua chân núi, ngang qua suối, gặp một dòng sông một khúc sông...
Nàng dẫn học trò đi dã ngoại, dừng chân nàng hái đóa hoa quỳ...
*
Bài thơ không viết thêm chi nữa. Để lửng lơ vì sao lửng lơ... Để khói súng tan vào quá khứ. Để người tù ngủ có đêm mơ...
Em người Sài Gòn xa Sài Gòn. Tôi người Đà Lạt xa Lang Bian.
Chúng tôi chỉ gặp qua tia mắt / mà nhớ trời ơi Núi Chứa Chan...