Việt Văn Mới
Việt Văn Mới
      



SAU NGÀY LỄ QUỐC KHÁNH MỸ

Qua rồi đêm Đại Lễ... Ngày êm ả lại rồi... Vẫn chưa có mặt  trời dù đã tám giờ sáng...

Ai cũng muốn ngủ nán... Chim không có gì ăn, có đậu xuống trên sân và đã bay đi hết...

Long Weekend dài thiệt!  Ngày Chúa Nhật dài thêm!  Nhà Thờ vẫn không quên rung rung hồi chuông sáng...

Sương mù tan từng tảng, có màu khói trong sương - xác pháo bông trên đường trở mình như hoa nở...

Lát nữa rồi, thành phố lại sạch như hôm qua!  Lát nữa rồi, người ta lại xun xoe Chúa Nhật...

Mùa Hè, Cali nhất... vì không có mưa!  Nhưng mà cái hanh khô làm người ta khó chịu...

Thì... cũng tại ai biểu sống chọn đây ở đời? Trách khéo đi rồi cười... nổi điên... Cảnh Sát bắt!

Chuyện gì cũng sự thật.  Chuyện gì cũng qua đi.  Tất cả... đều "mọi khi"... và xoa tay:  kệ nó!

*

Đường, có người đi bộ, đi đôi hay một mình:  Cây dọc phố vẫn xanh.  Người ta tập thể dục!

Thương ghê những lời chúc:  "Vui, khỏe hơn hôm qua!"  Thương ghê những người già đi như bé lẩm đẩm...

Hoa công viên lấm chấm nụ hoa như nụ hôn... Ai chắc có hoảng hồn... thơ-hồn-nhiên-dễ-ghét! 

Ai biểu chớ ai biết bắt người ta nhớ thương...

THƠ TÔI NHƯ THẾ ĐÓ CHẲNG AI CẦM LÊN HÔN

Chim vô tư?  Tôi tin là không có!  Ngay cả loài chim nhỏ, chúng sống đều có đôi, bầy, đàn chim, hót thật vui / thường là những ban sáng hay trước ngày hoàng hôn...

Có khi chim cũng buồn.  Thật buồn, nếu có con lẻ bạn:  nó im lìm dưới nắng, không bay cả khi mưa... Nó kêu nhỏ mà thưa. Nó cứ nhìn gì đó... chắc không phải thảm cỏ cũng chắc không là lùm cây...

Chắc chỉ tôi, không ai, buồn nhìn chim... tỉ mỉ?  Rồi... thốt những gì lí nhí, viết vài hàng câu thơ!  Tôi sống như trong mơ!  Tôi chết, sao, không biết!  Ba tiếng Chào Vĩnh Biệt, chim không nói, tôi im!

*

Xuân Diệu đã buồn tênh, có một chiều cao vút!  Xuân Điệu chắc lau mắt thốt não nùng chiêm bao:  "Chiều nay giời nhẹ lên cao, tôi buồn đếch hiểu vì sao tôi buồn!".  Xuân Diệu không Quê Hương!  Xuân Diệu đi giết người, coi đấu tố làm vui... và thở dài não nuột!

Nước ta từ Bắc Thuộc rồi Tây Thuộc... rồi Cộng Thuộc, dân vẫn không... thuộc bài.  Tôi đây - nói chi ai!  Vũ Hoàng Chương khóc ngất:  "Lũ chúng ta lạc loài dăm bảy đứa, bị Quê Hương ruồng bỏ, Giống Nòi khinh!".  

Tôi hết bạn, còn chim, còn chút vườn mấy góc... Có khi buồn, muốn khóc.  Buồn!  Biết buồn vì sao bởi Trần Huyền Trân thì thào: "Xa nhau gió ít lạnh nhiều, lửa khuya tàn chậm mưa chiều đổ nhanh!". Quanh quanh tôi, bên tôi, buồn ơi thành phố nhỏ!  Thơ tôi như thế đó, chẳng ai cầm lên hôn!

GIỮA LÒNG ĐƯỜNG  GIỮA LÒNG THƠ

Ở Biên Hòa có núi Chứa Chan.  Núi không cao lắm, chỉ ngang bằng / những cây cổ thụ cao, cao nhất, không vượt xa hơn ánh mắt nàng...

Tôi đóng quân gần Xuân Lộc lắm, nơi không có núi chỉ đồi thôi, nhấp nhô mây lượn theo đường gió / thơm chứa chan / thương quá một người...

Người đó là người tôi-mới-nói / bài thơ này ở khổ đầu tiên... nhắc về ngọn núi không hề cũ / mà mới hoài sau mấy tỉ năm...

Mà mới tình hoài nhân với nghĩa, với cô giáo dạy học trò quê - dù cô thành thị yêu thành phố, yêu núi sông từng mỗi bước đi...

Tôi gặp người không hẹn chẳng mong... một hôm tôi với lính băng rừng / ngang qua chân núi, ngang qua suối, gặp một dòng sông một khúc sông...

Nàng dẫn học trò đi dã ngoại, dừng chân nàng hái đóa hoa quỳ...

*

Bài thơ không viết thêm chi nữa.  Để lửng lơ vì sao lửng lơ... Để khói súng tan vào quá khứ.  Để người tù ngủ có đêm mơ...
Em người Sài Gòn xa Sài Gòn.  Tôi người Đà Lạt xa Lang Bian.
Chúng tôi chỉ gặp qua tia mắt / mà nhớ trời ơi Núi Chứa Chan...

Áo lụa nàng vàng chan chứa nhớ, thời xanh tóc biếc chẳng hôm nay...

HAI VẦNG THÁI DƯƠNG  MỘT NHAN SẮC

Nâng mặt em buổi sáng:  Anh có hai mặt trời, hai bình minh một đôi... mà một em hoa nở!

Em à, em hơi thở kết tụ thành mây bay...Mây bay về hướng Tây qua đại dương bát ngát...

Mặt trời cũng biết hát:  ca ngợi em từng li...từ bàn tay xinh ghê của biển trời thủy mặc...

Hai vai em thơm ngát tóc thề em dễ thương.  Hình như em là hương.  Hương thời gian Thế Kỷ!

Anh hiểu lòng yêu quý là không bến không bờ... là dòng trôi của thơ, là tâm tình của nhạc...

Anh nhớ em tiếng hát / bài Tình Xa Tình Xa... Khi không nhỉ hôm qua là hôm nay mãi mãi...

Em là người con gái đẹp hơn Dương Quý Phi... Lý Bạch đã nói gì trong cổ thi em biết...

"Vân tưởng y thường hoa tưởng dung Xuân phong phất hạm lộ hương nồng..."(*).  Ôi em!  Chiếc cầu vồng thời Thái Bình Thập Điệu!

Anh... ăn gian, ai biểu:  Em Người Yêu Anh Yêu!

(*) Thơ Lý Bạch ca tụng Dương Quý Phi trong một bài rất dài, Thái Bình Thập Điệu!

ĐỂ NHÌN NHANG LƯU LUYẾN HƯƠNG NGAN NGÁT MÙA ĐI

Tôi vẫn thường hay ra / công viên, ngồi chỗ đó - parking, xe tôi đậu / đang mùa Thu, lá rơi...

Lá rơi vài ngày thôi / thì không có gì cả... bởi vì cây hết lá / chờ mùa Xuân, năm sau!

Chuyện, không chút nghẹn ngào / mà thơ buồn, ai biểu!  Có chút gì thiêu thiếu / trong mắt người, hay sao?

Không có ai chiêm bao / giữa ban ngày đâu nhỉ?  Một câu nói thâm thúy / hay chỉ buột miệng than?

Nguyễn Du không hoang mang / khi làm thơ Lục Bát.  Buồn của thơ bát ngát / thấy được ở hai câu:

"Người lên ngựa, kẻ chia bào, rừng phong Thu nhuốm một màu quan san...".

Tôi... ngỡ ngàng... thấy thời gian đứng lại.  Sắc ngựa chiều quan tái, cỏ cây màu Thiên Thu!

Đây không cây mù u / để trái rơi, tôi nhặt... từng chút buồn se sắt... mùa Thu mùa Thu sa...

Đây không chỗ giang hà.
Chỉ parking xe đậu.
Có buổi chiều ai giấu... tôi nhớ về Quê Hương?

*

Thơ tôi quá tầm thường / khi nói hoài nói mãi... tình của thời trai gái / trang trải tờ Hoa Tiên!

Tờ giấy viết chuyện quên / mà tôi không viết thế... Đâu có ai để kể... chuyện chiêm bao ban ngày?

Vài chiếc lá trên cây, gió bay rồi rụng hết.  Mùa Đông không vĩnh biệt.  Mùa Đông sẽ trở về...

Tóc thề là tóc thề.  Không có Đình ghé nguyện... để nhìn nhang lưu luyến / hương ngan ngát mùa đi... (*)

(*) "Đáy dĩa mùa đi nhịp hải hà...", Thơ Đoàn Phú Tứ, bài Màu Thời Gian.

HÔM NAY CUỐI THÁNG SÁU

Hôm nay, cuối tháng sáu.  Thế là hết nửa năm!  Trăng tháng Sáu lịch Âm / lên đầu đêm đã lặn...

Sáng, ngày Dương đang nắng.  Trời không có mù sương.  Em, anh rất nhớ thương...chắc vẫn còn ngủ nán...

... Chắc em vẫn nằm gắng / đọc thơ Hàn Mạc rồi? Hai câu buồn Trời ơi... rồi em buồn, ngủ lại? (*).

Anh vuốt em cái mái / tóc huyền nằm lả lơi.  Anh hôn phớt vành môi / nụ hoa hồng chúm chím...

Tất cả là kỷ niệm / hiền hiền như chiêm bao!  Anh biết nói thế nào /  để ghét em một chút?

Những con chim hạnh phúc / anh nghe chúng đang kêu.  Cái phong linh có reo / chắc là gió, rất nhẹ?

Tháng Sáu!  Chào cô bé!  Mỗi năm lại đến Hè... "Đến Hè thì ta nghỉ Hè".  Hôn em!  Chào cô bé...

*

Mở cửa.  Từ he hé... đến mở hết, bình minh!  Em à, anh giật mình:  Ngày Của Em Đẹp Lắm!

Ngày của em vui lắm... Có con bướm chào em, không thấy, nó bay thêm / mấy vòng... rồi bay mất!

Lúc đó chàng ong mật... làm công việc của chàng... núp dưới nhánh hoa vàng / làm thơ mừng buổi sáng?

Em của anh ngủ nán / lát dậy vỗ cánh mơ... Nếu mai mà trời mưa / chắc nhờ em cầu nguyện?  

Chuông Nhà Thờ nhuần nhuyễn / rơi từng miếng lung linh!  Anh yêu em cái Tình - Khối Tình Luôn Nguyên Vẹn...

...Từ cái thời chinh chiến đến hôm nay... Thái Bình!  Nhớ cái áo laine xanh cô học trò trường Nữ...

(*) Thơ Hàn Mạc Tử:  "Nằm gắng cũng không thành mộng được, ngâm tràn cho đỡ chút buồn thôi!".

BÀN TAY EM ANH NẮM ÔI BÀN TAY TRONG MƠ

Miền Đông Mỹ đang bão, miền Tây Mỹ gió thôi...Chuyện buồn, vui, thế, thời - Thời Sự và Thời Tiết.

Chim Cardinal có biết... bèn bay qua miền Tây.  Kìa chúng đậu trên cây / oằn nhánh, trái chín rụng...

Chim hót nhỏ hơn sóng... Biển động, nghe buồn buồn...Nhiều người đón bà con / chạy tránh bão, thương quá... 

Nước Mỹ là nước lạ, ngả xuống rồi đứng lên... giống những cuộc biểu tình, ồn ào rồi... giải tán!

Mỹ không có Cách Mạng... bởi nó mới hàng ngày, dân chúng đều đổi thay / áo quần và xe cộ...

Người Việt mình có khổ... vì phân tán nhiều nơi.  Gặp nhau, yên thì cười, tránh bão nước mắt chảy...

Năm mươi năm như vậy!  Nói được hết nỗi lòng, thấy rõ cái Có, Không... là thấy còn Sông Núi!

*

Bầy Cardinal đắm đuối, cạ đầu, rúc mỏ nhau... Tôi nghĩ đến đồng bào:  chúng minh thì tan tác...

Trùng phùng trong chốc lát, thương yêu nhau ngàn năm... Tôi nói thế, khi cầm bàn tay ai, đố đó...

Ơ này cô em nhỏ, ngày xưa... Đà Lạt xưa...
Ngày xưa có gió mưa, có nắng hoa cười nụ / anh mừng em cô Tú... Tú... Tài Hoa của anh!

Bây giờ em Houston, trời đang bão, buồn lắm... Bàn tay em, anh nắm, ôi bàn-tay-trong-mơ!



VVM.06.7.2025.

| UNIVERSELLE LITERATUR | UNIVERSAL LITERATURE | LITERATURA UNIVERSAL | LETTERATURA UNIVERSALE | УНИВЕРСАЛЬНАЯ ЛИТЕРАТУРА |
. vietart@gmail.com - vietvanmoinewvietart007@gmail.com .