Việt Văn Mới
Việt Văn Mới




tranh Nguyễn Đức Huy
      
BIỂN TÌNH

Mặt trời đi ngủ tự khi nào ?
đêm cuồng si
phường bát nháo gọi tên nhau
bốn mùa làm thằng hát rong
tiếng hú thất thanh lời mời gọi
biển nương tay bằng những cọng rong mềm
thức tĩnh một thời qúa độ
Con suối chảy xanh xao mùa hạ tới
đốt tàn cơn sâu lắng nắng hao gầy
hồi tưởng đêm đục sâu vào linh hồn em
trí nhớ hoang vu
làm tình nhân thất nghiệp
tâm niệm chốn đất đen
mùi cháy hong tóc mềm
em ;
yếu đuối trong tay man dại
nằm lịm giữa trời mây
phiến đá buồn
xanh trong mắt mơn trớn một đời tôi
cánh cửa mở toang hồn dục vọng
cuộc tình say cơn mê
bỗng dưng tôi ghét tôi
tên tội đồ thời đại
đám mây hoang đường phóng nhanh vào vực thẳm
sa mạc ru giấc mộng ủ ngàn năm
bỗng dưng tôi làm tình tôi
chán ngấy đám tinh tú rơi
trong tâm tưởng mù khơi nổi dậy xoa nắn trái tim khô
thơm thịt trắng đôi vú em đêm đầy sao thèm khát
trốn sâu trong lãnh địa của tàn dư
bỗng dưng tôi chán ngấy
cuộc đời này
mặt trời đi ngủ tự khi nào ?

(remembrance day khôngtám)



VVM.06.7.2025.

| UNIVERSELLE LITERATUR | UNIVERSAL LITERATURE | LITERATURA UNIVERSAL | LETTERATURA UNIVERSALE | УНИВЕРСАЛЬНАЯ ЛИТЕРАТУРА |
. newvietart@gmail.com - vietvanmoinewvietart007@gmail.com .