Việt Văn Mới
Việt Văn Mới
      

tranh Zefferstan


ĐÔI DÒNG NHƯ TÂM SỰ

Thời tiết Tốt!  Tốt lắm!  Trời nắng.  Trời không mưa.  Gió thổi chỉ vừa vừa, có xua đi bớt nóng...

Mùa Hè mà... Vô vọng...đừng tưởng tượng... heo may!  Lá còn xanh trên cây, bàn tay rờ chưa mát!

Người vẫn tình, chạm mặt, gặp nhau, chào, nụ cười... Đó là thấy trên môi.  Đó là tình cố cựu...

Còn sơ giao, tự hiểu, vẫy tay nhiều cảm thông!  Chớ trách ai lạt lòng. Mình nợ ai đòi nhỉ?

Thôi thì dòng thanh thủy.  Thôi thì núi thanh sơn.   Nắng quá có khi mòn cái vầng trán thanh tú...

*

Tôi, loài chim tu hú, thơ tào lao qua ngày...Vì ai đã qua đây thấy đại dương mới sợ...

Thấy mình tự dưng nhớ mảnh khăn điều vắt vai... Nhớ Mẹ mặc áo dài, nhớ Cha cái cà vạt...

... nhớ chiếc xich lô đạp, đồng chó ngáp chim bay... Nghĩ nha:  Đông sang Tây biết bao nhiêu thế giới!

Chắc Chúa không chờ đợi mình lên Thập Giá đâu!  Phật chắc chẳng cúi đầu - ngán gì dâu với biển?

Bạn à, chim én liệng, vui buồn nhé thân tâm...

ĐOẠN TRƯỜNG TÂN THANH

Người con gái nói:  "Không cãi nữa đâu nha!  Để cho tui ngủ mà...".  Và nàng cười, nhắm mắt.

Người con trai ngơ ngác:  "Nãy giờ mình cãi sao?  Anh chỉ thấy chiêm bao / em là chim ríu rít!".

Người con gái ngủ thiệt!  Người con trai bơ vơ.  Chàng trải giấy làm thơ, chữ đầu tiên một chữ.

Chàng cầm giấy chàng ngó / chữ M mờ như mây... Chàng thả tờ giấy bay, mưa rồi... thềm tí tách.

Tiếng dế gáy hòa nhạc / bản Tình Ca Phạm Duy.  "Đêm Hôm Đó Đêm Gì" chàng mở cuốn tiểu thuyết...(*)

Cuốn sách tác giả viết / biết có bản quyền không... Chàng mua chi ba đồng / đọc suốt đời chưa dứt! (**)

Rồi... chàng cũng nhắm mắt / mơ giấc mơ-hồi-hương!

*

Câu chuyện rất dễ thương / hai người dân mất nước, tóc Âu Cơ gió ngược / lạnh vai Lạc Long Quân!

Sinh chi trăm đứa con... nhiều con trai chết trận, nhiều con gái lận đận... Ôi cái cầu Đoạn Trường...

Hai người ngủ.  Mưa tuôn / gió luồn rít tiếng gió; sáng mai ra mở cửa / chắc lá cờ tả tơi?

Lá cờ Non Nước ơi... Lá cờ mưa gió lộng... Triệu rưỡi người còn sống... rồi chết.  Hết giống nòi? (***)

Người ta nghe cái hơi / tiếng thở dài não nuột.  Nguyễn Du thơ gan ruột / đứt mà thành Tân Thanh...(****)

(*) Nhan đề một tập truyện của Khánh Trường.
(**) Ca dao:  "Trèo lên cây bưởi hái hoa, bước xuống ruộng cà hái nụ Tầm Xuân.  Nụ Tầm Xuân còn ra cánh biếc, em có chồng rồi anh tiếc lắm thay!  - Ba đồng một mớ trầu cay sao anh không hỏi những ngày còn không?  Bây giờ em đã có chồng như chim vào lồng như cá cắn câu!  Cá cắn câu biết đâu mà gỡ?  Chim vào lồng biết thuở nào ra?".
(***) Sau ngày 30 tháng Bốn năm 1975, Cao Ủy Tị Nạn Liên Hiệp Quốc báo cáo có một triệu rưỡi người Việt Nam vượt biển được cứu.  Năm mươi năm hơn rồi con số ấy chắc đã thành số Không, con cái của họ có thì cũng lạc giống lạc dòng...
(****) Nguyễn Du là tác giả cuốn tiểu thuyết Đoạn Trường Tân Thanh.  Ông từng nói vậy mà người ta cứ nói Truyện Kiều, ông im lặng đến nỗi Vua Gia Long phải có lần hỏi: "Khanh buồn gì mà cứ im lặng?".  Chuyện xảy ra vào năm 1818 sau khi Phạm Quý Thích cho in bản Phường cuốn Kim Vân Kiều Tân Truyện đề Tiên Điền Nguyễn Du Tác Giả.  Nguyễn Du gầy rạc người và mất năm 1820... 

TRUYỆN TÌNH LOVE STORY

Ngày mai?  Ngày mai sao?  Ai biết!
Mình đi về Phan Thiết... Mình lên tới Cà Beu...
Có nghe lời Chúa chưa?

Chúa nói như đọc thơ:  "Biết hôm nay thôi nhé,
Những khổ cực mình ghé / vai gánh vác, đủ rồi!
Ngày mai còn xa xôi!"

Lời Chúa là lời Vui?  Kinh Kính Mừng, mình soạn:
"Tha cho con, dạ sáng, tha cho con nỗi buồn!"
Và... câu cuối, Amen!

Này anh chị, anh em:  Chúng ta không cố chấp.
Trời cao và đất thấp, tự hỏi mình ở đâu?  Buồn. Bực
và lo âu... đường cuối cùng: Nghĩa Địa!

Sống đời, giữ cái nghĩa!  Sống đời, giữ cái  tình!
Đừng quên:  ta chúng sinh, tiếp nối từng thế hệ.
Chúng ta buông... ích kỷ...

Lau giọt lệ rơi dài,
ướt lạnh cõi trần ai... Đó, lúc ta quên Chúa... 
Nên... con công hay múa!

Chúng ta cần nhung lụa / để... cũng múa như công?
Chúng ta thành người dưng... từng hồi chuông chiều đổ,
nhắc gì?  Cho ta nhớ...

*

Đường Quê Hương rực rở!  Dừng lại, ngắm đóa hoa...

Hoa như người, trẻ, già, tại sao hoa... không chết?  Con tàu rời Phan Thiết... tiếng còi vang trong mây...

Cà Beu, bên gốc cây: Người Thượng ngồi hút thuốc... Con đường rừng nẻo thuộc, con nai tác chiều hôm... Tiếng con nai như chuông...

Đổ từng hồi giác ngộ,  Chúa nói hôm nay khổ, trọn vẹn cho hôm nay... Bạn ơi mình nắm tay / ngắm hoa vàng bên suối...

... rồi em ngồi, chân duỗi, anh hôn ngón út nha... Trăng lên rồi trăng tà.  Nguyệt tàn rồi nguyệt tận... Hoa thông vàng bay phấn!

Em!  Anh yêu em lắm, nói như ngày hôm qua...

ANH HÔN EM CHIẾC LÁ XANH VÔ CÙNG QUÊ HƯƠNG

                         Ai biểu em được sinh làm con gái
                         để anh thề chê hết thẩy Giai Nhân!


Có nhiều người thiệt lạ / khi đứng trước Giai Nhân / không biết cũng không thân / không cần nói nhỏ nhẹ!

Tôi chắc rồi cũng thế... vì chê hết người ta / chỉ đi đường cỏ hoa  / tôn vinh người duy nhất!

Tôi đã nói rất thật... "Ai biểu em ra đời!".  Tây Thi thì có nơi, Dương Quý Phi... mặc kệ!

Bao nhiêu ngày nắng xế, em à - Em Mặt Trời, vầng Thái Dương xa xôi / sao nóng ran trong ngực?

Em là Trái Tim, chắc?  Em là phổi, là gan, em là trọn thế gian / một nàng trăng Diễm Tuyệt! 

Em ơi... mùa Đông tuyết / chiếc áo bông của em... Những vì sao sáng lên / làm sao anh đếm đủ?

Tình anh không trong tủ... mà tóc em mượt mà!  Tình anh không phải hoa / mà ngọc ngà trau chuốt...

Thơ anh, anh không thuộc... bởi vì em Bâng Khuâng... Mưa vừa mới rưng rưng / mà núi rừng nghiêng ngả!

Anh hôn em chiếc lá / xanh vô cùng Quê Hương!

CÓ CON NAI TRƯA BUỒN BUỒN NẰM NHAI NẮNG

Nắng ơi là nắng!  Trưa trời nắng!
Nắng tháng Sáu mà!  Nắng dễ ngươi.
Mới bước xuống thềm, quay trở lại
Hẹn chiều bớt nắng sẽ đi chơi...

Đi chơi, vạn vạn người ra biển,
Chắc cũng vạn người đang Big Bear?
Biển rộng, non cao, trời bát ngát,
Nhà tôi: cái nắng đứng bên hè!

Không thể đi ra thì trở ngược
Hơn là sông nhỉ, nắng, mưa, quên...
Nếu không có núi nghiêng đầu ngó
Sông chỉ là sông, không có duyên?

Sông núi, đứng chung thành Tổ Quốc
Con chim nói vậy, phải không anh?
Phải không, cả chị và em bé? 
Ta sống vì yêu, góp cái Tình!

*

Tôi ngồi khuất nắng, ngó ra sân
Không ước mơ xa, hết mộng gần.
Chỉ muốn lang thang mà nắng quá
Giả vờ còn trẻ để... bâng khuâng!

San Dimas!  San Dimas!  Thành phố khác
Cách tôi chỉ một nửa giờ xe...
Người ta đổi chỗ, đâu?  Không báo!
Mình đến làm chi?  Đến để về?

Tôi bâng khuâng vườn cây rưng rưng
Vườn ở đây mà hóa ra rừng
Có con nai lạc nằm nhai nắng
Nó đẹp làm sao!  Lốm đốm bông...

LỬA CÒN CHÁY  TRÊN THÀNH PHỐ LOS ANGELÈS

Mặt trời dậy trễ sáng hôm nay?
Los Angelès khói đặc, dày...
Vài chú Vệ Binh ngồi ngáp ngáp
Lửa còn đang ngún ở trong cây...

Cướp!  Cướp!  Dĩ nhiên là có cướp
Nước đục người ta mới thả câu?
Tội nghiệp những người không chỗ trú
Nhìn đâu lửa cũng nóng ran đầu...

Những mái nhà không ngủ thì thức
Những con đường không ai đi thì thôi
Bánh luân xa chuyển đời muôn thuở
Chuông Giáo Đường rơi tiếng hỡi ơi!

Em ngả vào anh, anh ngả xuống
Con chồm lên Mẹ, Mẹ choàng con
Chạy mau!  Cảnh Sát oai hùng quá
Đừng tiếc chi nha, cái mất, còn...

*

Tôi người của Los, người nhân thế
Tôi giống như anh, chị, mọi người...
Sống ở đời nay là sống tạm
Chết đâu thì cũng bụi tro thôi!

Thơ tôi... không có thơ hay mộng Chỉ thấy như pho cổ tích tàn...
Tượng tạc còn tàn trên đá tảng
Mấy đèo Ba Dội... cũng lang thang...

"Một đèo, một đèo, lại một đèo Khen ai khéo tạc cảnh cheo leo"
Hồ Xuân Hương mửa thơ ra lệ
Tôi hứng vo thành một chữ Yêu!

ĐỜI CHỈ ĐẸP TÌNH MẤT VUI

Rồi một ngày mới nữa... Nó sẽ cũ chiều nay!  Vẫn kìa những đám mây làm cho nó u ám! 

Những đám mây màu xám... Trước mặt tôi, màn hinh...khuôn khổ tờ giấy xanh, những chữ in xuất hiện... 

Nó giống như mặt giếng / nước nằm yên trong veo.  Nước chứa sáng, chứa chiều...có thể có bị múc... 

Thời gian không biết khóc / chỉ nghe tiếng nước reo...cái hơi mát đáng yêu tỏa ra... trời mát rượi!  

Vài bụi hoa được tưới.  Vài con bướm sẽ bay.  Có thể vài đám mây:  áo quần phơi dây thép...  

Ngày nào thì cũng đẹp!  Tôi biết ơn câu thơ... Tôi nghĩ em cũng chờ tôi thốt ra lời đó!  



Em à, anh biết dỗ cách nào cho em vui.  Anh nói em là trời - bầu trời chứa hờn giận... 

Em mím môi.  Em cắn / tình anh mà rưng rưng. Ai biểu ghen quá chừng, anh viết chơi, cũng giận...  

Người ta nói "Đời lận đận"... vì tấm áo miếng cơm, vì sáng sớm chiều hôm / phải lao tâm lao lực...  

Còn "Tình là trăm khúc"... buồn, nếu nối dở dang!  Khi vẹn thề thì nàng... và chàng... bớt bớt lời thủ thỉ!  

Lâu nay đời bỏ thí những câu thơ nguyên văn. Hồ Dzếnh thì viết rằng:  Đời chỉ đẹp những khi Còn Dang Dở, Tình mất vui Khi Đã Vẹn Câu Thề!".  

Vợ thường chìa môi trề... đuổi chồng về với nội.  Chồng... có lẽ... gian dối, khoác áo và bỏ đi...  

Đời dang dở mấy khi cũng là Đời-Phải-Sống! Tình thật hết xúc động khi bàn tay lạnh tanh!  



Ngày hôm qua - qua nhanh.  Ngày hôm nay - ngày khác!  Bài Tình Xa, em hát, nghe hay... hay, nhói lòng... 

Chuyện "Núi cách, Sông ngăn"... nhìn hoàng hôn... thì thấy!  Thơ là dòng nước chảy, múc lên, đục hay trong? 

Em ơi nụ hoa hồng ngày ngày vì em nở.  Nó thành một nụ nhớ tàn còn nguyên sắc hương!  

Nói dóc để em thương bài thơ anh ngồ ngộ! (**)

(*) Hồ Dzếnh, tác giả bài thơ Ngập Ngừng, sau ngày 30-4-1975 từ Hà Nội vào Sài Gòn, gặp bạn cũ, ông bảo họ sửa giùm lại hai câu thơ của mình lâu nay vẫn bị đọc sai.  Ông nói, mà ai cũng nói:  Đời Dang Dở... hiểu là công việc dự tính chưa thành hay không thành thì còn phải làm tiếp và vì tình yêu đời mà thấy đời còn Đẹp nên...Yêu!  Còn Tình đôi lứa là tuyệt vời khi đi bên nhau, tay trong tay dắt díu (không phải dắt dìu) trên con đường hoa mộng; đêm đêm thệ hải minh sơn... nếu lén cha mẹ hay người quen được để gặp nhau, để cùng đi chơi đâu đó.  Có khi vào Chùa!  Chưa nghe ai nói có đi vào Nhà Thờ!  Thề thốt... Vui lắm!  Thế mà toại nguyện, ký giấy hôn thú, về chung một nhà, có lúc giận nhau, có lý, kể cả vô lý thì ồn, xóa "nhời thề" trong chớp mắt!  Chàng phân bua thì... "Mày nói mày nghe, tao không nghe mày nói!".  Tiếng khép cửa cái rầm, cái chữ Vui bẹp dúm...  Hồ Dzếnh chép tay lại bài thơ, có gửi đăng báo, có hình chụp bản thủ bút của tác giả... Tôi có cắt, giữ, mà mất rồi!
(**) Tôi để ý, sau Lễ Valentine, trên vách nhà hay nhánh cây trong vườn, nào đó, có những bó hoa hồng treo chúc xuống... Những bó hoa đó héo rồi khô, người ta vẫn để yên.  Tôi tin: hương, sắc hoa không tàn!  Nói cách nào, dù rất hiền mơ, cũng là nói dóc!  Đoạn trường ai có qua cầu mới hay, Nguyễn Du bảo thế!  Biết rồi, khổ nắm lói mãi... thì Vũ Trọng Phụng nha!

CHÚA NHẬT NGÀY KHÔNG XẤU CẢM TẠ ĐỨC CHÚA TRỜI

"Chúa Nhật, mình làm gì?".  Vẫn câu hỏi mọi khi tôi hỏi người thương lắm, nàng đưa tay tối nắm... 

Đôi môi nàng tươi thắm.  Một nụ hôn đầu ngày.  Chúng tôi tay-trong-tay.  Chúng tôi cùng đi chợ... 

Mở máy xe.  Máy nổ.  Chúng tôi đang trên đường.  Hai bên là phố phường, nhớ Việt Nam quá đỗi... 

Bạn quê nhà qua nói:  "Thành Phố chừ là Phường,  Huyện, Quận đều xóa hết.  Kỷ Nguyên Mới hay thiệt: 

...cả nước:  Một Cái Làng! 

Chỗ to to thì  Xã! Thương yêu còn chỉ Má, Cha bỏ mẹ nó thôi... Tôi nhắc, nàng bật cười.   

Tiếng cười thật thú vị! 

Phải thế chứ!  Chứ lỵ!  "Ai mà đi hết bể chẳng về lại cái Làng?".  Trần Văn Thủy, nhà  văn có dẫn ra câu đó... 

Và... chúng tôi vào chợ! 



Ngày Chúa Nhật ngày Chúa.  Nghe tưng bừng tiếng chuông.  Chuông xé tan màn sương.  Thế gian vui mở hội! 

Vào hàng hoa tươi rói, tôi ngó mặt, nàng vui.  Rồi hàng trái cây tươi.  Rồi hàng thịt, hàng cá... 

Rồi kệ bày hàng hóa, nàng chụp vài thứ cần - thí dụ cục xà bông, thí dụ chai nước mắm... 

Xong hết, cùng chầm chậm, đẩy xe ra trả tiền.  Nàng giành:  "Để cho em", tôi tưởng bạn cùng nhậu... 

Chúa Nhật ngày không xấu!  Cảm tạ Đức Chúa Trời...

THƠ ANH CHỈ MẤY HÀNG ĐỂ CHO EM YÊU DẤU

Em không là Phi Công mà em mang kính đó!  Ơ này cô gái nhỏ một vì sao lung linh... 

Mình đi qua ngang Đình... hàng trúc xinh nhờ tóc của em trời xẻ dọc những đường ngang ánh trăng...  

Đôi mắt em rưng rưng nói đi em, nghe với... Dĩ nhiên anh không đợi... anh hôn bàn tay em...  

Bàn tay hay cánh chim một thời anh mưa gió bếp lửa khuya mờ tỏ bàn tay này nấu cơm...  

Em nói Lính dễ thương... mà Sĩ Quan ngộ há... không có làm gì cả... cả cái lon không đeo...  

Cái thuở đó quê nghèo.  Tại sao nghèo kinh khủng?  Nỗi buồn để trong thúng em đội đầu... tóc bay...  



Em ơi em những ngày anh trong tù nhớ lại nhớ một người con gái tóc thề mưa sa sa...  

Và anh có nghe nhòa hai con mắt anh ướt... Cánh cổng trường khép trượt gió lùa mấy hành lang...  

Thôi!  Thơ chỉ mấy hàng để cho em Yêu Dấu!

BAO GIỜ GIẢI NGHĨA ĐƯỢC THƠ LÀ GÌ HỠI THƠ

Bây giờ là mùa Hạ... mùa Hạ của... ngày xưa?  Em à cây hoa mơ vì em nở hoa trắng... 

Hoa trên trời, hoa nắng cũng vì em, nở kia... Mình đi lâu, chưa về, thương sao cây khuynh diệp... 

Hai tà áo em khép, gió chưa nhiều bao nhiêu, em cứ đứng đăm chiêu... mắt bồ câu, ai biểu? 

Em cứ vờ không hiểu anh biểu em làm gì... Lá khuynh diệp bay đi, đâu phải mùa Thu nhỉ? 

Năm mươi năm hoài huỷ không mỏi chân một người!  Lịch sử không hổ ngươi kéo dài đời nhang khói! 

Mùa Hạ không có tội. sao nó không tự do?  Nó không muốn hoa cờ, nó chỉ mơ hoa mộng... 

Bao người đi tìm bóng trong mù sương trong trăng trong mờ ảo thế gian trong nhạt nhòa sóng gió... 

Khi trở về cổ độ, lá vàng rơi, Thu ơi!  Nhớ lắm nha nụ cười em nửa vành nón lá...  



Bài thơ này cho Mạ còn một chiều ru con.  Bài thơ này cho Non - Non Nước mình vĩnh biệt! 

Em ơi mùa tha thiết bảng xanh bụi phấn vàng.  Phấn thông trong hành lang.  Áo dài em ngoài cổng... 

Bài thơ này hy vọng người thả xuôi con sông người thả lệ đôi dòng người thơ con mắt ướt... 

Bao giờ giải nghĩa được Thơ là Gì Hỡi Thơ?

NẮNG SƯƠNG

Đã tám giờ hơn, em có biết?  Hay là em ngủ tới chiều luôn?  Đêm nay Rằm nhé, em từng hứa:  "Hai đứa mình đi tắm nắng sương!".  

Em hứa làm chi, anh cứ đợi đêm Rằm mưa xuống, sẽ làm sao?  Làm sao hai đứa ra ngoài cổng đi mãi trên đường trăng chiêm bao...  

Em à nhắm mắt đừng chơm chớp, đừng hé môi cười có được không?  Anh bảo mặt trời khoan chói mắt để anh kịp hái đóa hoa hồng! 

Đêm Rằm mà mưa!  Đêm không sương...Con sông nào cũng con sông buồn...Con thuyền xưa đổ quân đi khuất...còn lại bây giờ một nghĩa trang! 



Đã tám giờ hơn rồi chín giờ, anh làm vừa mới nửa bài thơ...Thôi em cứ ngủ cho anh nói với mặt trời lên sắp sửa trưa...



VVM.17.6.2025.

| UNIVERSELLE LITERATUR | UNIVERSAL LITERATURE | LITERATURA UNIVERSAL | LETTERATURA UNIVERSALE | УНИВЕРСАЛЬНАЯ ЛИТЕРАТУРА |
. vietart@gmail.com - vietvanmoinewvietart007@gmail.com .