Quê Hương mây trôi trôi... Người yêu đuôi con mắt. Ruột đau hay ruột thắt... lòng nào không thê lương?
Sáng, tôi bài thơ buồn, ngọn nguồn con suối cũ... Chim bay rừng gió hú. Lác đác lá vàng rơi...
ĐÚNG LÀ SỐNG SÓT
Thành phố Grand Rapids Michigan
mưa mãi mưa hoài không dứt
bạn tôi bứt rứt
"bức xúc" vô cùng...
... thì Temple City nắng nung
lá phong chín đỏ!
May mà trời có gió
thổi nóng xuống bờ sông!
Bạn, tôi - xa vô cùng
mịt mùng đường sông núi...
Chúng tôi, áo nhiều túi
chỉ đựng đầy nhớ thương!
Tin nhắn nhau nhận thường
để thấy còn sống sót!
Hai Thế Kỷ mặn, ngọt
Năm mươi năm chua, cay...
Hai đứa từ tuổi trai
đến bây giờ tóc bạc
đời không ngờ đổi khác
rồi thành... Lạc Long Quân!
Lịch sử là ống quần
thời cái quần không đáy!
có người đã nhìn thấy
con Cúi và có Thơ... (*)
Tội nghiệp bà Âu Cơ
"Mẹ-Chúng-Ta", một mẹ
trăm đứa con ra bể
bế mạc cuộc tình chung...
Bạn nhìn mưa đau lòng
rút cho tôi trăm bạc:
"mày cầm nha, xé nát
không thì giữ... in thơ!"
Ôi!
Sách vở ích gì cho buổi ấy?
Áo xiêm thêm thẹn cái thân này! (*)
giọt lệ có cánh! Mưa bay!
Tôi mở hai bàn tay
hứng đã đầy chén nắng
phải chỉ mình gửi đặng
sang bạn Michigan...
(*) Thơ Nguyễn Khuyến:
Cái gì trăng trắng như con Cúi?
Lại đây, ông cho giống Ông Cuội!
và...
Sách vở ích gì cho buổi ấy?
Áo xiêm thêm thẹn cái thân này!
và, thêm: "Vua chèo còn chẳng ra chi, quan chèo thì có khác chi thằng Hề!".