Việt Văn Mới
Việt Văn Mới
      


tranh Utagawa Hiroshige

RAU ĐẮNG MỌC ĐỒNG

chợt lòng bay giữa triều khê
con chim vỗ cánh bỏ quê đi rồi
hay là trời đã đổi ngôi
không thấp xuống để được ngồi bên nhau

chỉ xa có mấy nhịp cầu
mà mắt em ngại sông sâu trễ đò
chiều nghe lại một câu hò
vùi chôn trong cõi tơ vò thật lâu

ngỡ là trầu đã thương cau
đã nhung nhớ đã gọi nhau bằng mình
ai ngờ ngọn gió chung tình
làm vơi mấy giọt vô minh sau vườn

làm vơi làn tóc phai hương
còn vương trên áo bụi đường ngày xưa
rồi mưa rồi nắng lọc lừa
rồi năm tháng cứ đong đưa xa gần

thương em nón đội căn phần
phất phơ đầu mộng vô ngần tả tơi
em còn lạ nước lạ nôi
tới bên bờ ngóng lỡ bồi nông sâu

anh ra nhìn rặng trâm bầu
cá bơi quanh sợi rau câu như cười
thấy em chan chứa tình người
bỏ quên hết những mộng đời trước sau

thôi em đừng vội đi mau
cây cầu nằm lại dòm sâu xuống đời
xa em áo vá lại rồi
biêt đâu năm đó còn ngồi tựa trông

à ơi rau đắng mọc đồng
không ai tưới sao mặn nồng vẫn xanh
chỉ là năm đó thôi anh
năm nay đã khác màu xanh năm rồi.

31.5.2025



VVM.02.6.2025.

| UNIVERSELLE LITERATUR | UNIVERSAL LITERATURE | LITERATURA UNIVERSAL | LETTERATURA UNIVERSALE | УНИВЕРСАЛЬНАЯ ЛИТЕРАТУРА |
. newvietart@gmail.com - vietvanmoinewvietart007@gmail.com .