Tôi đã xa nhịp sống Sài Gòn
Đã qua rồi mấy mùa mưa nắng
Góc phố quen giờ ai buồn thầm lặng
Còn tôi - mang theo giấc mơ xưa
Bước chân từng chiều qua con hẻm nhỏ
Tiếng rao lảnh lót kẻ bán, người mua
Bạn bè thân quen ly cà phê buổi sáng
Chợt nhớ về lòng xao xuyến không nguôi
Sài Gòn đó, nơi tôi từng sống
Hàng cây xanh rợp mát những con đường
Những tháng năm buồn vui bao kỷ niệm…
Tình người nồng ấm thật thân thương
Giờ còn đâu? Sài Gòn yêu dấu!
Những chiều buồn, nơi phố lạ chưa quen
Bạn bè thân, giờ mỗi người một ngả
Bỗng lại nhớ về Thành phố phồn hoa
Dẫu đi xa, lòng tôi luôn vẫn thế
Mỗi nhịp tim là một tiếng Sài Gòn
Nơi từng vui, từng buồn, từng nặng nợ
Giữ trong tim như giữ một linh hồn.
TỰ TÌNH GIỮA TRỜI ƯỚC MƠ
Giữa ban mai thiên thanh
Ta gửi những ước mơ…vào nắng sớm
Bên hiên em hong suối tóc mềm
Gió ru nhẹ hồn ta chút vấn vương
Em là gì trong ta?
Là vạt nắng mong manh lặng lẽ sưởi cõi lòng
Hay là ngọn gió mơn man nỗi nhớ
Những chiều trầm mặc ngổn ngang?
Có khi ta đã yêu em
Giữa trời xanh mơ ước…
Với tháng ngày âm thầm trôi qua
Giữa khoảng lặng của lòng mình…
Có khi ta đã yêu em
Không phải như những vần thơ rực cháy
Không phải lời hoa mỹ điểm tô
Mà là nhịp đập chân thành từ trái tim
Vì em là tia nắng ấm?
Chiếu rọi vào hồn ta miền hoang vắng
Là khúc hát ân tình
Ươm những giấc mơ … còn dở dang
Giữa bầu trời ước mơ…
Ta không cần chiếm hữu
Chỉ cần em nở nụ cười xinh tươi
Và trong đôi mắt ấy
Còn đọng lại cho ta chút tình.