Nắng thì cực nắng
mưa thời cực mưa
em cơn gió lặng
ngọn tình đung đưa !
Tôi cơn sốc nhiệt
cồn bãi tro than
em con suối cạn
hãy còn hường nhan !
Tôi cơn sốc nhiệt
em mưa hoàng hôn
đôi bờ nhật nguyệt
khi khuyết khi tròn!
như mây khói sương !.
ĐÊM CHƯA QUA
Đêm chưa qua, ôm nỗi sầu nhân thế
Sao đổi ngôi mấy bận đến lạ kỳ
Mà vẫn thế suốt ba dòng thế hệ
Đêm dại khờ đêm chẳng nói năng chi !
Thế giới này còn ai nhớ ai
Đêm dùng dằng đêm chưa vội sáng
Bóng tối bũa vây đen ngộp đất trời
Cơn lốc xoáy đa chiều ngược hướng nắng
Mây bồng bềnh lạc giữa biển khơi !
Bão giông tan một phần hai thế kỷ
Trận đời nghiêng dã thú nói tiếng người
Ta hãy còn đây bên lề xã hội
Rừng nguyên sinh trầm mặc tuổi thơ trôi !
Ta dấn bước thong dong ngoài thế sự
Dặm dài giấy mực mải miết độc hành
Như mây phương Nam lượn vòng châu thổ
Mé hoàng hôn còn gợn chút nắng hanh !
Đêm chưa qua cơn mưa mùa tháng Sáu
Bóng tình xa chợt lướt thướt qua mành
Em mờ khuất trên từng xanh tháp cổ
Ta đêm trường vàng giọt nhớ mong manh !
Sẽ có một ngày không còn được thở
Từ tạ cõi đời trọn kiếp phù sinh
Trường chinh chữ nghĩa theo triền dốc đổ
Đêm tàn nguyệt tận chưa thấy bình minh !
Trả lại trần gian tung theo cánh gió
Thế giới bên kia ắt sẽ an lành !?…//
MỘT NỬA
Một nửa hừng đông bên kia sông
vầng dương đang rạng sớm mai hồng.
Một nửa mặt trời bên kia phố núi
trốn cuối truông mây sương khói sương !
Một nửa kia tôi bên dòng suối cạn
chìm trong cuộc lữ mải miết độc hành.
Một nửa đêm sâu trũng sầu vũng tối
đèn không hắt bóng sấm chớp bũa quanh !
Một nửa trần gian thú hoang lạc lối
thảo nguyên xanh hoang mạc đời ngửa nghiêng .
Một nửa cuộc tình ráng chiều mòn mỏi
biển mù khơi con sóng dữ muộn phiền !
Một nửa bãi lầy bên kia phố thị
trên ngọn tình xa đỉnh gió hôn mây.
Một nửa kia tôi dặm dài thế kỷ
hồn đá xanh rêu con sói lạc bầy !
Một nửa kia em xanh miền ký ức
bên trời lận đận giữa chốn mịt mùng
Một nửa kia tôi tận cùng vô thức
lãng đãng phiêu bồng như mây hoàng hôn !