Việt Văn Mới
Việt Văn Mới
      





Mẹ ơi, con xin đọc cho Mẹ bài thơ “TRỜI VÀO XUÂN MÀ NHƯ CUỐI THU” con đã làm ngay trên chuyến bay từ quê nhà trở lại Mỹ - một xứ sở dù sống bao năm con vẫn lạc lõng, xa lạ; dù sống bao năm con vẫn trầm uất, buồn đau. Thương quá Việt Nam! Sau bao năm xa cách, quê hương vẫn thủy chung như nhất, vẫn một lòng đợi chờ… dẫu oan khiên, tăm tối.
P.T.

TRỜI VÀO XUÂN MÀ NHƯ CUỐI THU

Đò đi, nhớ quá người quay lại
Phố xá ngày xưa đã lỡ thì
Nước ngược ngỡ đâu người đi mãi
Ồ không. Nẫu ruột chuyện phân ly!
Kể chi chết sống thời tao loạn
Gươm giáo đâu chừa kẻ từ bi
Trăm họ quay cuồng cơn mê sảng
Chuông chùa thủ thỉ giọng sầu bi.
Quay lại. Đâu say mà quýnh quáng
Mò mãi không ra đất nước mình
Sớm tinh mơ như trời chạng vạng
Người nối người cứ thế lặng thinh.
Trời vào xuân mà như cuối thu
Thương Sài Gòn hiu hắt sương mù
Giả ngó lơ mà lòng nghẹn đắng
Nước mắt nhòe. Không, trời mưa thu!

(Trong: THƠ PHƯƠNG TẤN, 2025)



VVM.24.02.2025.

| UNIVERSELLE LITERATUR | UNIVERSAL LITERATURE | LITERATURA UNIVERSAL | LETTERATURA UNIVERSALE | УНИВЕРСАЛЬНАЯ ЛИТЕРАТУРА |
. newvietart@gmail.com - vietvanmoinewvietart007@gmail.com .