Phố chưa Tết đã tưng bừng
Oanh ca - én liệng - mai hừng rực sân
Mùa xuân đang đến thật gần
Tuổi tàn thu cũng xí phần dát hoa
Trần gian rộ sớm XUÂN CA...
23/01/2025
XUÂN ĐẦU TIÊN KHÔNG MẸ
Xuân đà về sao em!
Ai về thăm nấm mộ
Trong hồn anh bỏ ngõ
Ngoài nghĩa địa sương giăng
Bên góc trời phiêu lãng
Trông về cố hương mờ
Thấy mình như bé lại
Mà thảng thốt bơ vơ
Xuân đầu tiên không mẹ
Xuân trước đã không cha
Ấn- Trà đêm nhỏ lệ
Ngày xuân nào đang qua
Xuân đầu tiên không mẹ
Tóc bời bời gió sương
Chưa về quê ăn Tết
Chiều vàng lên quê hương.
21/01/2025
XUÂN ĐẦU TIÊN KHÔNG CHA
Chiều nay con về thăm
Trời quê hương buồn căm
Mưa rơi! Rơi âm thầm
Còi tàu! Ai tri âm!
Ven làng xưa con đi
Trầm hương xông lên mi
Bên mồ cha chim gì
Dường ca lời lâm ly
Con ngồi ngoài Bàu Đình
Con ngồi trong câu kinh
Nghe âm xưa ru mình
Hoàng hôn! Bừng tâm linh
Như cầu bơ lang thang
Ôi! Đồng xưa gầy mòn
Con về nghinh xuân tươi
Hay về đưa xuân sang
Xuân đầu tiên không cha
Như mùa thu đang qua
Mong hồn cha phiêu diêu
Vui bình an nơi xa.
NGÀY BA MƯƠI
(Thương gửi về cố quận)
Ngày ba mươi vợ hiền luôn bận rộn
Ngày ba mươi anh đóng cửa chờ thơ
Phố ngoài kia lắng trầm hay vui nhộn
Suy tư miên man từng khắc từng giờ
Bánh tét bánh chưng chưa lần gói thử
Nhớ làm sao nồi bánh đón giao thừa
Có bóng cha già ngồi canh bếp lửa
Xuân cựa mình rung khẽ vạt râu thưa
Có ánh mắt mẹ dịu hiền chan chứa
Nhìn chồng con thôi, đã thấy xuân rồi
Thương tay vợ anh hôn thêm lần nữa
Ôm cha già - ôm mẹ - phút giây trôi
Thiêng liêng quá! Khắc giao thừa đã điểm
Cha nghiêm trang hương khói trước gian thờ
Rời lưng mẹ anh nhìn xuân mới mẻ
Về đầy trong những ánh mắt con thơ
Lại lận đận mười lăm năm trôi nổi
Xuân tha hương chỉ biết nhớ thương về
Tết lại Tết đời qua bao thay đổi
Cha đâu còn trong Tết ấm nơi quê
Để mỗi ba mươi anh già một chút
Để đêm ba mươi như kẻ không nhà
Hồn lững thững trôi đâu miền cố xứ
Sắp giao thừa! Chắc sẽ nở pháo hoa.
XUÂN CHẾT
Trần gian mới hình như ta vẫn cũ
Vẫn ngậm ngùi vó ngựa cố nhân ơi!
Tình hoang phế lạc loài nơi cố xứ
Ta bên xuân chết lặng dưới hiên đời
Hồn hoài cổ múa cùn gươm máu rỉ
Nghe đau thương quặn xiết nhói tim mình
Thời mạt kiếp mộng xưa nào cũ kỹ
Lệ anh hào khô khốc giữa yên thinh
Ta về đây chạm xác mùa xuân chết
Cõi lòng sầu rã rượi bấy hư hao
\Đời viễn xứ bao năm không biết Tết
Cũng chiều xuân vấn vít cánh hoa đào
Từ đông đã ngợ thấy mùa xuân chết
Đội mồ lên đớ giọng gọi mầm xanh
Xuân hỡi xuân! Đâu miên trường bất diệt?
Xuân bên ta! Đâu hạnh phúc an lành!