Việt Văn Mới
Việt Văn Mới
      





VỀ CHỐN BÌNH YÊN

Trên nốc phố nghe gật gù tiếng gáy
Lòng mênh mang về đậu nhánh tre làng
Hồn quê cũ chợt trở mình thức dậy
Về cánh đồng thở khói chiều tan

Trên nốc phố nghe gật gù tiếng gáy
Đưa ta về tìm lại nhánh sông quê
Thấy ai đó chạy dọc bờ sông cái
Vớt vầng trăng xa mãi nẻo đi về

Trên nốc phố nghe gật gù tiếng gáy
Đưa tâm tình tìm lại bóng người xưa
Ở nơi đó có một người con gái
Mắt ngây thơ xa nhớ mãi chưa vừa

Trên nốc phố nghe gật gù tiếng gáy
Trải lòng mình cho máu chảy về tim
Ta đứng lại bên bờ mơ kỷ niệm
Thấy bóng mình về lại chốn bình yên

CỨ TƯỞNG RẰNG XA RỒI SẼ QUÊN

Cứ tưởng rằng xa rồi sẽ quên
Đâu ngờ xa lại nhớ càng thêm
Bao nhiêu kỷ niệm về nương náu
Âm ỉ trong tim những nỗi niềm

Người đi từ ấy ta hiu quạnh
Sầu lệ như mưa đến gọi mùa
Mây biết bâng khuâng chiều biết đợi
Cồn cào biết dõi bóng người xưa

Nhớ bóng người đi từ dạo ấy
Thế rồi tao ngộ biết phân bua.
Người xa ta thấm đâu là nhớ
Có nhớ nào không  phút dại khờ

Cứ tưởng người về bên giấc mơ
Ta ngồi cặm cụi dệt vầng thơ
Câu thơ hẹn ước đi đi mãi
Theo gió ngàn bay đến tận giờ.



VVM.10.01.2025.

| UNIVERSELLE LITERATUR | UNIVERSAL LITERATURE | LITERATURA UNIVERSAL | LETTERATURA UNIVERSALE | УНИВЕРСАЛЬНАЯ ЛИТЕРАТУРА |
. newvietart@gmail.com - vietvanmoinewvietart007@gmail.com .